Vấn đề này nó bắt đầu làm cho tâm
trí ta phải chịu dằn vặt...thật là khó khăn để giải quyết chính cái Sống của
bản thân mình. Hầu như mọi ngày, vấn nạn này không rời khỏi tâm trí, nó bắt ta
phải tư duy không ngừng nghỉ cho cuộc sống chính bản thân mình.
Ta nhận thấy sự học hỏi chỉ là để
có phương tiện tốt hơn cho việc mưu sinh của ta, nó không thật là mục đích để
làm người và để sống...
Con người càng có phương tiện địa
vị, tài lợi thì càng xa rời Chân, Thiện, Mỹ của chính mình...Và cũng có nghĩa
là, chính ta chỉ là một trong những phương tiện để tự mưu sinh...
Tiền tài, vật chất, địa vị và
quyền lực...ta nhận ra chỉ là phương tiện để ta sống mà thôi, mọi mục đích và
mưu cầu hạnh phúc của ta cũng chỉ là những chuyến Xe đi đi về về...
Cao hơn thế nữa, ta cũng nhận ra
rằng những lý tưởng về Tôn giáo chỉ để tự tìm một nơi trốn tránh bình yên của
tâm hồn đang gào thét...Những lý tưởng về chính kiến, khoa học, kỹ thuật, nghệ thuật....chỉ
là một mớ bồng bong do con người tạo ra, để lao mình vào đó, tự xoa dịu nỗi
đau, cho một thân phận đã được sinh ra làm người, mà chính nó không thể nào tự
biết nó.
THM sưu tầm