Theo Pascal: Đa số người đời
không muốn trực diện với vấn đề sự chết vì nó vượt quá sức mình, nhất là vì nó
quá bi đát, nên họ lẫn tránh vào trong đủ thứ "tiêu khiển". Cái mà Pascal gọi là tiêu khiển
(divertissement) bao gồm không những vui chơi, ăn uống, tiền tài, danh vọng,
nhục dục … mà ngay cả lòng say mê làm việc, hoạt động, chinh phục, chiến tranh
v. v.
Ông viết: Ðôi khi tôi để ý suy
xét về các thứ lo toan của loài người cũng như những mối hiểm nguy và nỗi nhọc
nhằn mà họ liều dấn mình vào, nơi triều đình, trong chiến tranh, từ đó sinh ra
biết bao tranh cãi, biết bao đam mê và những công trình táo bạo và lắm khi xấu
xa v. v. (…), tôi muốn tìm ra lý do tại sao?
Lý do đó nằm trong sự khốn cùng tự nhiên của thân phận yếu đuối và hay chết của chúng ta (…). Nếu ông vua không còn thú tiêu khiển nào, ông ta cũng khốn khổ và còn khốn khổ hơn người trong đám thần dân của ông khi anh này được ăn chơi, tiêu khiển … Thú tiêu khiển mang lại thích thú cho ta và dẫn đưa ta tiến về cái chết một cách vô tư (Les pensées)
Lý do đó nằm trong sự khốn cùng tự nhiên của thân phận yếu đuối và hay chết của chúng ta (…). Nếu ông vua không còn thú tiêu khiển nào, ông ta cũng khốn khổ và còn khốn khổ hơn người trong đám thần dân của ông khi anh này được ăn chơi, tiêu khiển … Thú tiêu khiển mang lại thích thú cho ta và dẫn đưa ta tiến về cái chết một cách vô tư (Les pensées)
THM sưu tầm