Tất cả mọi chúng ta đang bị lạc
lõng trong một thế giới đầy rẫy những tiếng ồn. Tivi, radio, báo chí,
internet... tất cả mọi phương tiện thông tin đại chúng đang nhồi nhét vào não
chúng ta biết bao nhiêu loại thông tin. Từ vụ đánh bom trong một thành phố nào
đó làm hàng trăm người thiệt mạng, cho tới những quảng cáo đầy trơ trẽn về
những món hàng nào đó...
Cùng một phát thanh viên cũng với
giọng nói đầy truyền cảm, luôn thu hút và hấp dẫn người nghe vốn thường gây cho
bạn một ấn tượng nghiêm trang về tình hình chính trị nào đó, thì giờ đây đang
truyền tải cho khán giả về cái giá của một lọ nước mắm là bao nhiêu. Báo chí kể
cho ta nghe về những tư tưởng cũ mèm hay các thói quen ăn sáng của những cô đào
mới nổi danh nào đó, kèm theo là các vụ tai tiếng của những ngôi sao...
Tất cả những điều này cứ được lặp
đi lặp lại đến nỗi người ta đã không còn biết đến tính chính xác của những gì
được nghe thấy. Ta không còn bị kích thích, say mê...cảm xúc và sự phán xét của
ta luôn bị ngăn trở và cuối cùng là thái độ hời hợt và lãnh đạm với tất cả mọi
việc trên đời.
Thế vấn đề ở đây là gì? Tất cả
mọi sức lực của chúng ta đều dành cho một mục đích nào đó, và người ta không
bao giờ nghi ngờ về tiên đề này: họ biết được họ muốn cái gì. Thế nhưng không
một ai chịu dừng lại để đặt ra câu hỏi: liệu những mục đích mà họ đang theo
đuổi có thực sự là thứ mà bản thân họ mong muốn hay không?
THM sưu tầm