Chư Phật không tái sanh lại cõi
thế gian này nữa, vì cõi thế gian đầy rẫy các ác pháp, con người trên thế gian
này có việc gì thì ăn thua đủ, không biết nhẫn nhịn, hung dữ, chửi mắng, mạt
sát lẫn nhau, gian xảo, lừa đảo, điêu ngoa, xảo quyệt, giả dối, nhiều chuyện,
gian ác, hiểm độc, v.v..
Phật không dám tái sanh lại cõi
thế gian này nữa, là vì khí hậu thời tiết khắc nghiệt, lúc nắng, lúc mưa, gió
bão bất thường, lại thêm bão lụt, động đất, thủy tai, hỏa hoạn, giặc giã, trộm
cướp, giết người chẳng chút lòng xót thương, v.v..
Phật không dám tái sanh lại cõi
thế gian này nữa, là vì mang thân tứ đại này giống như ở tù chung thân đi đâu
cũng không được tự tại, tự do rất là khổ sở.
Phật không dám tái sanh lại cõi
thế gian này nữa là vì tâm Phật hết tham, sân, si. Tâm Phật hết tham, sân, si
thì không còn tương ưng với chúng sanh thì không thể nào tái sinh lại được, dù
Phật muốn sinh làm người lại nhưng không làm sao được nữa.
Phật không dám tái sanh lại cõi
thế gian này nữa, là vì mang thân tứ đại này như ở trong ổ bệnh, nóng nực quá
chịu không nổi, lạnh quá chịu cũng không xong, mỗi mỗi đều có thể xảy ra gây
thương tích làm đau nhức không xiết kể. Thân tứ đại lại vô thường nên thường xảy
ra bệnh tật, khi bệnh tật thì khổ đau vô cùng, vô tận. Vì thân tứ đại vô
thường, nên không tránh khỏi sự già nua, mà hễ già nua thì tay chân run rẩy, đi
đứng không vững vàng, thì thật là khổ sở vô cùng. Vì thân tứ đại vô thường nên
sự hoại diệt chắc chắn phải đến, đến trong sự đau khổ tử biệt sanh ly.
Cho nên, khi một đức Phật nhập
diệt không tránh khỏi cả một trời đau thương phải không hỡi các con?
Trưởng lão Thích Thông Lạc
THM trích ghi