Tên họ ta, “tiểu sử” ta, vợ hay
chồng, gia đình, tổ ấm, công việc, bè bạn, phiếu nợ... Những chống đỡ mong manh
tạm bợ ấy, ta đã nương tựa để có được an ninh bảo đảm. Cho nên khi những thứ ấy
đều bị tước khỏi ta, thì ta còn có ý niệm gì về cái tôi thực sự là ai không?
Và phải chăng điều ấy chứng tỏ có
một cái gì thật bi đát trong lối sống của ta? Chúng ta sống dưới một lý lịch
được gán cho mình, trong một thế giới ảo hóa không có thực tính gì hơn Con Rùa
Giả trong truyện Cuộc phiêu lưu của Alice. Bị mê hoặc bởi lòng ham thích xây
dựng, chúng ta đã xây những ngôi nhà cuộc đời mình ở trên cát.
Thế giới này có vẻ chắc ăn một
cách kỳ tuyệt cho đến lúc thần chết giật sập ảo tưởng và đuổi ta ra khỏi chỗ
nấp. Vậy cái gì sẽ xảy đến cho ta nếu ta không có một cái mốc nào của thực tại
sâu xa hơn, để bám víu?
THM sưu tầm