Rốt cuộc con người sống vì điều
gì? Vì mục đích gì? Mà cứ sinh ra rồi lớn lên rồi lập gia đình rồi lại sinh
con, nuôi cho con lớn lên, mong nó lập gia đình để có cháu chăm, để giết thời
gian tuổi già, và dần đi đến cái chết...cứ thế cứ thế thành một vòng luẩn quẩn
lặp đi lặp lại mãi.
Được thân người là khó, như con
rùa mù tìm được bọng cây trên mặt biển, nhưng làm người lại có muôn trùng nỗi
thống khổ mà nhiều người chỉ liếc mắt trông qua vì cũng chẳng biết nên nói cùng
ai hoặc người ta sợ hãi.
Biết sao đây khi mọi thứ không dễ
để truyền đạt?
Biết sao đây khi chưa có thời
điểm thích hợp?
Biết sao đây khi mọi người cứ
sống theo thói quen cha mẹ truyền lại mà không tìm hiểu kĩ nó tốt hay xấu..để
rồi lại chuốc lấy khổ đau...
Biết sao đây...
Ôi bao nỗi trăn trở kiếp nhân
sinh...tìm cầu điều gì...hạnh phúc lứa đôi? Quyền cao chức trọng? Đông con
nhiều cháu??? Rồi cuối cùng còn gì đây...ta mang theo điều gì khi chết? Hay chỉ
để thỏa mãn cái thân hôi thối này lúc còn sống?
THM sưu tầm