Sớm còn tối mất nở ra lại tàn.
Ta vẫn biết điều đó là sự thật,
dù vẫn tin là thật nhưng vẫn cứ phải kiếm tìm, giành giật những thứ chỉ là phù
du, những thứ không thuộc về bất cứ ai, và cũng không thuộc về ta.
Ta đã chạy một quãng đường rất
dài, chạy hoài, chạy mãi cố đạt được điều này điều kia, vậy mà cũng không lấp
được lòng tham ở trong ta. Thế mới biết lòng tham của con người lớn đến dường
nào.
Ta tiếc thương cho một kiếp
người… Phú quý ư? Vinh hoa ư? Sắc tài danh lợi cũng chỉ là phù du. Ta đã đến
với cuộc đời này bằng hai bàn tay trắng, ra đi cũng chỉ là kẻ trắng tay. Thế
mới biết:
Ta nay ở trọ trần gian.
Trăm năm về chốn xa xăm cuối
trời.
THM sưu tầm