Cho đến một ngày, một ngày trời không đẹp cũng không xấu, không có gì đặc biệt, nhưng đột nhiên ta thấy sống chán quá, cuộc sống là một gánh nặng. Chán quá vì nó nhàm. Ngày nào cũng như ngày nào. Chán vì những lo toan vụn vặt: cơm áo gạo tiền. Chán vì đột nhiên ta hỏi: nếu mai mà mình chết thì bao nhiêu toan tính, vun vén của mình thành không, số không, một con số tròn trĩnh y như cái vòng đời lẩn quẩn mà ta, ta vẫn mãi miết và mù quáng đi.

Cuộc sống từ khi làm người là ta đã gánh trên vai mình những trách nhiệm với bổn phận. Rất thường xuyên ta phải làm những điều ta chẳng thích thú gì, thậm chí là căm ghét, để rồi thấy mình thật tồi tệ. Có lúc ta sống không phải cho mình mà cho ai đó, và rồi cũng chẳng phải là cho một ai đó cụ thể cả. Tại sao lại phải như vậy nhỉ? Đột nhiên ta thấy mình buồn cười. Đột nhiên ta thấy mình ngớ ngẩn. Tại sao mình cứ phải lao vào cuộc sống như là mình sống mãi, như là mình có thể hưởng thụ tất cả những gì mình vun vén mãi mãi vậy nhỉ? Tại sao ta phải sợ hết cái này cái khác, chịu hết cái này cái khác để không còn là mình nữa nhỉ?

THM sưu tầm