Do người ta chấp có cái ngã chân
thật của mình, vì thế khi làm việc gì đều làm cho ngã, làm danh, làm lợi, làm
hơn thua, ganh ghét, tị hiềm, hờn giận đều là vì cho cái ngã của mình v.v.. Nói
chung về cuộc sống của con người, là một cuộc sống chấp ngã, sống cho ngã, làm
cho ngã v.v.. Buồn vui, khổ đau hay phiền lụy đều do chấp ngã. Cho nên, cái ngã
có tầm quan trọng trong cuộc sống của con người rất lớn không thể nghĩ lường.
Cho nên, sự diệt ngã có một tầm
quan trọng rất lớn của một đời người tu sĩ theo Phật giáo. Nếu tu đúng chánh
pháp của Phật thì mới diệt được ngã, bằng tu sai pháp thì vô lượng kiếp chẳng
diệt được ngã mà còn nuôi lớn ngã thêm lên, bằng chứng các con nhận thấy tu sĩ
và cư sĩ Phật giáo hiện giờ đang sống cho ngã, đang nuôi ngã, đang phục vụ cho
ngã, đang làm tôi tớ cho ngã, họ là những người nô lệ cho ngã v.v.. Lời Thầy
dạy như vậy các con xét có đúng không?
Mọi người trên hành tinh này đều
khổ vì chấp ngã, ngã đã giết chết họ từng giây từng phút, nếu không có ác pháp
thì thôi, mà có ác pháp tác động thì ngã hiện ra rõ ràng dưới mọi hình thức.
Cho nên, đạo Phật còn gọi là đạo vô ngã, vì vậy người tu theo Phật giáo là phải
diệt ngã hàng đầu. Mọi pháp tu tập đều nhắm vào chỗ diệt ngã xả tâm, ly dục lý
ác pháp.
Trưởng lão Thích Thông Lạc
THM trích ghi