Cũng là xương cốt thịt da thành
Đem chính thân mình mà tự hỏi
Ai chịu đem dao cắt thịt mình.
Chúng ta không nên cho rằng sinh
mạng của chúng sinh là nhỏ nhặt không đáng nói đến, không đáng tôn trọng. Da
thịt xương cốt của chúng sanh đều giống của chúng ta, biết đau đớn, chúng ta
hãy đặt và địa vị mình mà tự hỏi: Có ai dám cầm dao tự cắt thịt của mình cho
người ta ăn không?
Có lúc người ta thật kỳ quặc, giả
như biết được ai đó bị bệnh thì cho dù là người thân cũng không dám dùng chén
đũa của người bệnh, thậm chí còn sợ ăn đồ thừa, sợ ăn nhầm một chút nước miếng
của người ấy. Lại nữa, khi ăn chung với người ta thì thường quan trọng hóa quá
đáng “đũa anh muỗng tôi”, mọi người cho rằng như thế là “đúng pháp vệ sinh”.
Nếu người thân bị ung nhọt, phần lớn người ta đều không dám kê miệng hút lấy
máu mủ của người ấy.
Thế nhưng người ta lại bỏ vào mồm
và nhai nuốt từng khối thi thể động vật mà người ta không biết chúng có mắc
bệnh hay không, lại còn bỏ vào mồm nuốt nước thịt, nước máu (so với nước miếng
thì nghiêm trọng hơn nhiều), rồi bảo ngon quá mà hoàn toàn không đắn đo. Thế
phải chăng là phù hợp với “quan niệm vệ sinh” của mình đối với người? Có lẽ
động vật sạch sẽ khỏe mạnh hơn người chăng!
THM sưu tầm